Blog Tình Yêu

Em… Mối tình đơn phương của tôi!

Hôm ấy Hà Nội đầy nắng và gió, trong một bầu không khí oi bức của mùa hè khiến tôi không khỏi mệt mỏi và cảm thấy khó ở… Tôi gặp em để rồi những kỷ niệm cứ dần ùa về dâng trào cảm xúc, khi ấy cái sự khó ở của tôi dần dần tan biến từ lúc nào mà tôi cũng chẳng hề hay biết.

Em và tôi quen nhau cũng chừng 4 năm, hồi trước chúng tôi có làm cùng một công ty sau nhiều biến cố của doanh nghiệp em cũng rời công ty và đi tìm một bến đậu mới cho tương lai. Thời gian đó tôi cũng bắt đầu xây dựng hạnh phúc gia đình riêng của mình. Cuộc sống cơm áo gạo tiền đeo đuổi để cố gắng bám trụ được cái mác Hà Nội này khiến tôi và em cũng ít có thời gian nói chuyện hay tâm sự với nhau hơn.

Cuộc sống của tôi & gia đình nhỏ cũng được gọi là êm đẹp sau khi gom tiền mua đc căn nhà nhỏ & sắp đón chào 1 baby thành viên mới của gia đình. Khó khăn cũng dần qua và đón chào một tương lai sáng hơn. Lúc này đây tôi đã gặp lại em một lần nữa!!!

Em là một người con gái rất xinh, ngoan, hiền như theo đúng cái tên của em vậy. Một cô gái rất mạnh mẽ, cá tính & bản lĩnh, tài năng. Sau một khoảng thời gian dài chúng tôi không gặp nhau chắc hẳn có gì đó hơi chút ngại ngùng. Nhưng không! Tôi lại không cảm thấy thế, Em vẫn như vậy trong mắt tôi, đôi mắt, đôi môi & nụ cười má núm đồng tiền nữa… Tất cả đều hiện ra trước mắt. Cảm xúc trong tôi lúc đó bắt ùa về với bao nhiêu kỷ niệm vui buồn lẫn lộn.

Ngồi ăn trưa và nói chuyện với nhau em, tôi cảm giác em chính chắn & người lớn hơn trước. Cuộc sống đã thay đổi và em cũng đã trưởng thành hơn. Thời gian eo hẹp của bữa trưa khiến tôi và em cũng ít được nói chuyện tâm sự nhiều hơn vì cả 2 đều phải về làm việc. Tuy vậy khoảng thời gian tôi gặp em cũng đủ để tôi hiểu em hơn. Cảm ơn em về bữa trưa. Nó thật tuyệt vời với tôi!

Em đã khiến tôi trở nên ích kỷ & hẹp hòi

Chia tay em trong sự tiếc nuối vì thời gian và cuộc sống đã khiến tôi không thể được gặp em nhiều hơn vậy. Trời vẫn đầy nắng và gió, tôi trở về công ty với hàng tỷ luồng xuy nghĩ khác nhau về em. Chắc em không suy nghĩ như tôi và đối với em đó chỉ là một bữa trưa vui vẻ bình thường giữa 2 anh em lâu ngày không gặp nhau.

Cảm xúc trong tôi là một thứ hỗn độn giữa cuộc sống thực tại và một mối tình thầm kín. Em khiến tôi nhớ, mong, giận hờn, và muốn em thuộc về tôi. Có thể em không hiểu được!

Cuộc sống vẫn xoay vần. Trở về thực tại nhận ra rằng tôi đã có 1 gia đình nhỏ. Còn em thì vẫn còn thanh xuân và đang tìm một bến đỗ an toàn. Cuộc đời là như vậy, chắc có lẽ mối tình đơn phương của tôi sẽ là một kỷ niệm đẹp và tôi sẽ cố gắng chôn vùi xúc cảm này!

Nguồn: Thanh Xuân

Để lại bình luận của bạn

avatar