Cách giúp đỡ tốt nhất thường chỉ đơn giản là lắng nghe
Video

Cách giúp đỡ tốt nhất thường chỉ đơn giản là lắng nghe

Một đường dây trợ giúp 24/7 ở Anh tên là Samaritans đã giúp Sophie Andrews trở thành một người sống sót của nạn lạm dụng trẻ em thay vì thành một nạn nhân. Hiện nay cô đang trả ơn bằng cách sáng lập ra The Silver Line, một đường dây trợ giúp hỗ trợ những người già neo đơn. Trong bài nói chuyện mạnh mẽ và thân tình, cô chia sẻ vì sao chỉ đơn giản là lắng nghe (thay vì đưa ra lời khuyên) thường là cách tốt nhất để giúp một ai đó.

Sau khi tự cắt cổ tay bằng mảnh gương vỡ cô gái rơi vào giấc ngủ chập chờn, mệt mỏi ở một ga xe lửa Vào sáng sớm, khi nhà vệ sinh ở ga tàu mở cửa Cô thấy hai chân đau rã rời, nhưng vẫn cố gắng bước đi Khi cô thấy hình ảnh mình trong gương, cô bắt đầu khóc. Gương mặt cô bẩn thỉu và đẫm nước mắt; áo của cô rách rưới và dính đầy máu Cô ấy trông như thể đã ở ngoài đường 3 tháng chứ không phải mới 3 ngày. Cô cố gắng hết sức kỳ rửa bản thân Tay và bụng cô ấy đau khủng khiếp Cô cố rửa vết thương, Nhưng mỗi khi cô ấy ấn vào nó, máu lại bắt đầu chảy. Cô cần được khâu vết thương, nhưng cô chắc chắn sẽ không tới bệnh viện Họ đã từng gửi trả cô về nhà Về với ông ta. Cô thắt chặt áo khoác của mình — phải, thắt chặt áo khoác để cầm máu Cô nhìn lại mình trong gương. Cô trông khá hơn trước một chút nhưng vẫn cần được chăm sóc. Lúc ấy, cô chỉ biết làm một việc duy nhất. Cô đi ra khỏi nhà ga và đến một tủ điện thoại công cộng gần đó.

(Tiếng chuông điện thoại) (reng reng)

Giọng nữ: Samaritans, tôi có thể giúp gì? Xin chào, đây là Samaritans. Tôi có thể giúp gì?

Cô gái: (Khóc) Em — Em không biết.

Giọng nữ: Chuyện gì đã xảy ra? Giọng em nghe rất đau khổ.

(Cô gái khóc)

Giọng nữ: Sao chúng ta không bắt đầu với tên em? Tôi là Pam. Tôi có thể gọi em là gì? Em đang nói chuyện từ đâu? Em an toàn chứ?

Giọng em nghe rất trẻ. Em bao nhiêu tuổi?

Cô gái: Mười bốn tuổi.

Giọng nữ: Và điều gì đã khiến em đau khổ đến vậy?

Cô gái: Em chỉ muốn chết. Mỗi ngày em tỉnh dậy và ước mình đã chết. Nếu ông ta không giết em thì em nghĩ, em muốn tự mình làm việc đó.

Pam: Tôi vui vì em đã gọi. Hãy kể từ đầu nào.

Sophie Andrews: Pam tiếp tục dịu dàng kêu cô gái nói về bản thân. Cô không nói nhiều; Có rất nhiều đoạn im lặng. Nhưng cô biết cô ở đó, và việc có Pam ở bên kia đầu dây khiến cô cảm thấy an lòng. Cô gái 14 tuổi gọi cuộc điện thoại đó chính là tôi. Tôi chính là người ở trong tủ điện thoại. Tôi đã chạy trốn khỏi nhà, ngủ bụi trên những con đường ở London. Lúc ấy tôi đang bị lạm dụng tình dục bởi cha tôi và bạn ông ta. Tôi tự làm đau mình mỗi ngày, tôi đã thử tự tử. Lần đầu tôi gọi cho Samaritans, tôi mới 12 tuổi và hoàn toàn tuyệt vọng. Khi đó mẹ đã bỏ rơi tôi được một vài tháng. bà ra đi và để tôi ở lại nhà. Và sự lạm dụng mà tôi phải trải qua dưới bàn tay của cha tôi và bạn ông ta đã khiến tôi bị hủy hoại hoàn toàn. Tôi đã chạy trốn, tôi đã bỏ học, Tôi đã say xỉn về nhà. Tôi mất tất cả hy vọng và chỉ muốn chết. Và đó là khoảnh khắc Samaritans xuất hiện.

Samaritans đã phổ biến từ năm 1953. Đó là một đầu số trợ giúp 24/7 ở Anh dành cho bất cứ ai cảm thấy tuyệt vọng hoặc muốn tự vẫn. Điều mà tôi đã trải qua. Tình nguyện viên trả lời các cuộc gọi suốt 24h mọi ngày trong năm mọi cuộc gọi đều được giữ bí mật Trong thời niên thiếu của tôi khi tôi tuyệt vọng nhất, Samaritans trở thành cứu tinh của tôi. Họ cam kết với tôi một sự bí mật tuyệt đối. Và điều đó cho phép tôi tin tưởng họ. Dù cho câu chuyện của tôi có gây khó chịu đến thế nào, họ đều không thể hiện ra. Họ luôn ở đó với tôi, luôn lắng nghe mà không hề phán xét. Hầu hết trường hợp, họ động viên tôi tìm kiếm sự trợ giúp; Tôi chưa bao giờ cảm thấy mất kiểm soát với họ kể cũng thú vị vì tôi cảm thấy mình mất kiểm soát hoàn toàn với mọi thứ trong cuộc sống. Cảm giác như hành động tự hại bản thân là điều duy nhất tôi có thể kiểm soát. Vài năm trước, tôi đã xoay xở để kiểm soát một số thứ trong cuộc đời mình. Và tôi đã có sự hỗ trợ thích hợp xung quanh tôi cho phép tôi sống với những gi đã xảy ra. Tôi đã trở thành một người sống sót từ nạn lạm dụng thay vì một nạn nhân. Ở tuổi 21, tôi liên lạc lại với Samaritans Lần này là vì tôi muốn trở thành một tình nguyện viên Muốn được đền đáp bằng một điều gì đó cho tổ chức đã thực sự cứu vớt cuộc đời tôi. Tôi biết chỉ đơn giản là lắng nghe một cách đồng cảm cũng có thể mang đến tác động vô cùng lớn. Tôi biết việc có ai đó lắng nghe tôi mà không hề phán xét sẽ mang đến một sự khác biệt to lớn.

Nên tôi bắt kịp chương trình học tìm một người tôi có thể thuyết phục để cho tôi một công việc và tận hưởng việc làm tình nguyện viên ở Samaritans. Và khi tôi nói “thưởng thức”, đó là một từ kì cục vì không ai lại muốn suy nghĩ về một người hoàn toàn khốn cùng hoặc đau đớn. Nhưng tôi biết tác động to lớn của một đôi tai biết lắng nghe và việc có ai đó ở bên tôi trong giờ phút tuyệt vọng đó tạo nên tác động to lớn nhất và tôi có một cảm giác rất trọn vẹn khi tôi có thể giúp đỡ mọi người như một “Samaritan”.

Trong những năm tôi làm việc ở Samaritans, tôi được yêu cầu thực hiện nhiều vai trò. Nhưng tôi nghĩ đỉnh điểm là năm 2008, Khi tôi được yêu cầu giữ chiếc ghế quản lý tổ chức trong ba năm. Vậy là tôi đã từ một người gọi điện tổn thương từ tủ điện thoại, tuyệt vọng tìm sự giúp đỡ thành người đứng đầu của một tổ chức cấp quốc gia và chịu trách nhiệm cho 22.000 tình nguyện viên. Tôi thật sự thường đùa rằng nếu bạn cứ gọi điện đến hoài có khi sau này bạn sẽ quản lý chỗ đó luôn

Vốn là điều tôi đã làm. Trong thế giới này, nơi mà chúng ta cố chuyên nghiệp hóa mọi thứ, tôi đoán vậy tôi thật sự hiểu hành động lắng nghe đơn giản đó có thể thay đổi cuộc đời một con người. Tôi nghĩ nó là một hình mẫu đơn giản có thể áp dụng vào mọi khía cạnh của cuộc sống.

Những năm 1980, khi tôi gọi đến Samaritans lạm dụng trẻ em là một vấn đề không ai muốn nói đến. Nạn nhân thường bị đổ lỗi, nạn nhân thường bị phán xét. Và nó là một chủ đề xấu hổ, không ai thực sự muốn nói về nó. Ngày hôm nay, sự phán xét và nỗi xấu hổ vây quanh một vấn đề khác. Có một vết nhơ khác ở ngoài kia. Và vết nhơ của ngày hôm nay là việc bàn về sự cô đơn. Sự cô đơn và cô lập gây nên những ảnh hưởng lớn đến sức khỏe. Việc sống cơ đơn có thể gây ra một tác động rõ rệt lên cơ thể bạn. Những nghiên cứu có hệ thống gần đây cho thấy nó thật sự làm gia tăng tỉ lệ tử vong, hay tỉ lệ chết trẻ, đến hơn 30 phần trăm. Nó có thể làm tăng huyết áp, tăng mức độ trầm cảm và thật sự tương đương với tỉ lệ tử vong do lạm dụng rượu bia hay thuốc lá. Cô đơn thậm chí gây hại hơn hút 15 điếu thuốc Trong 1 ngày. Không phải một đời, mà chỉ trong một ngày. Nó cũng góp phần làm trầm trọng thêm bệnh giảm sút trí tuệ. Nên nghiên cứu gần đây cũng chỉ ra người cô đơn có nguy cơ mắc Alzheimer cao gấp đôi người bình thường. Tất nhiên, có nhiều người sống một mình nhưng không cô đơn. Tuy nhiên chăm sóc một người bị bệnh suy giảm trí tuệ có thể là một việc rất cô đơn.

Một nghiên cứu nổi bật gần đây chỉ ra một định nghĩa rất rõ ràng về sự cô đơn. Cô đơn là một cảm giác khó chịu khách quan bởi việc thiếu hoặc mất kết nối giữa người với người Và nó xảy ra khi có sự chênh lệch giữa mức độ chất và lượng của những mối quan hệ mà chúng ta có với mức độ mà chúng ta muốn. Trong đời tôi, sự giúp đỡ tốt nhất mà tôi từng nhận được đến từ những mối liên kết cá nhân và việc được lắng nghe một cách đầy cảm thông. Những chuyên gia, tôi biết rõ tôi đang nói chuyện trong căn phòng đầy chuyên gia, là vô cùng quan trọng Nhưng đối với tôi, một tình nguyện viên hi sinh thời gian cá nhân để lắng nghe tôi một cách bí mật và không phán xét có một tác động to lớn, làm thay đổi cuộc đời tôi. Và đó là một điều thật sự ở lại bên tôi. Nên như bạn có thể thấy, trong thời niên thiếu của tôi tôi hoàn toàn lạc lối, tôi tồn tại mỗi ngày tự hỏi không biết ngày mai mình có còn sống hay không Nhưng tác động to lớn của việc có người lắng nghe tôi duy trì trong tôi. Khi tôi cuối cùng đã có mục đích sống khi tôi cảm thấy mình có thể sống với những chuyện đã xảy ra tôi muốn đền đáp. Và theo kinh nghiệm của tôi, những người đã được giúp đỡ theo một cách khiến cuộc đời họ thay đổi luôn luôn muốn đền đáp lại. Nên tôi đền đáp bằng cách bỏ ra 25 năm làm tình nguyện viên cho Samaritans.

Và sau đó, vào năm 2013, Nhận ra toàn bộ vấn đề của sự cô đơn tôi thành lập một đường dây trợ giúp quốc gia mới ở Anh cho người già, gọi là The Silver Line, với mục đích hỗ trợ người già neo đơn. Trong thời gian ngắn hoạt động, chúng tôi đã nhận 1.5 triệu cuộc gọi. Và tôi biết chúng tôi đã tạo ra tác động lớn lao, dựa trên những phản hồi nhận được Một số người gọi đến chỉ để có một cuộc trò chuyện thân thiện cũng có thể để tìm thông tin về dịch vụ công ở địa phương. Một số khác gọi đến vì họ muốn tự tử. Một số gọi đến để báo cáo về việc bị lạm dụng. Và một số chỉ đơn giản, như tôi đã từng, đầu hàng trước cuộc sống. Tôi nghĩ thành lập một đường dây trợ giúp là một ý tưởng thật sự đơn giản. Tôi nhìn lại những ngày đầu, khi tôi có một danh xưng kiêu kì, tổng giám đốc, Tôi là tổng giám đốc của chính tôi. Phải nói rằng, tôi đã có cuộc gặp tuyệt nhất trong sự nghiệp của mình

Làm tổng giám đốc của chính mình. Nhưng mọi chuyện cứ tiến triển, và giờ năm 2017 chúng tôi có một đội ngũ 200 người lắng nghe những người lớn tuổi mỗi ngày trong năm, 24/7. Chúng tôi cũng có 3000 tình nguyện viên thực hiện những cuộc gọi hàng tuần từ nhà của họ. Với những người thích thư tay, Chúng tôi cũng cung cấp Silver Letters, chúng tôi ghi những lá thư tay cho những người già vẫn thích việc nhận thư. Và chúng tôi đã giới thiệu một thứ gọi là Silver Circles — bạn hẳn để ý tôi làm chủ từ “Silver” — đặt “silver” trước một thứ và thứ đó của chúng tôi Silver Circles là một cuộc gọi nhóm nơi mọi người nói về những sở thích tương đồng. Nhóm ưa thích của tôi là nhóm âm nhạc, nơi mọi người, mỗi tuần, chơi nhạc cụ cho nhau nghe qua điện thoại. Không phải lúc nào cũng cùng một nốt ở cùng một thời điểm.

Nhưng họ thật sự vui. Và “vui” là một từ thú vị, vì tôi đã nói rất nhiều về sự tuyệt vọng, cô đơn và lẻ loi. Nhưng nếu bạn đến đường dây của chúng tôi ở Anh, bạn sẽ nghe thấy tiếng cười Vì ở Silver Line, chúng tôi muốn nuôi dưỡng cuộc sống tuyệt vời của những người già cùng tất cả những trải nghiệm mà họ mang đến. Và đây là một ví dụ, một trích đoạn của một trong số những cuộc gọi của chúng tôi

(Âm thanh) Chào buổi sáng, bạn đang gọi đến Silver Line. Tôi là Alan, tôi có thể giúp gì?

Giọng nữ: Chào buổi sáng Alan.

Alan: Xin chào.

Giọng nữ: (hớn hở) Xin chào!

Alan: Sáng nay bạn cảm thấy thế nào?

Giọng nữ: Tôi ổn, cảm ơn.

Alan: Tôi vui khi biết thế.

Giọng nữ: Điện thoại thật tuyệt vời, anh biết chứ?

Alan: Nó là một phát minh đặc biệt, nhỉ?

Giọng nữ: Tôi nhớ khi tôi còn là một đứa bé rất nhiều năm về trước, nếu anh muốn gọi điện cho ai đó anh phải tới cửa hàng và dùng điện thoại ở cửa hàng trả tiền sử dụng điện thoại cho cửa hàng và sau đó thực hiện cuộc gọi. Nên anh không thể gọi điện bất cứ khi nào anh muốn.

Alan: Ồ, thật bất ngờ.

Giọng nữ: (Tiếng ho) Ồ, tôi xin lỗi. (Tiếng ho) Thứ lỗi cho tôi. Anh phải, anh biết đấy, để dành cuộc gọi của mình cho những lúc thật sự quan trọng. Và giờ, tôi ở đây, ngồi trong nhà của mình vẫn còn mặc chiếc váy ngủ, vẫn sử dụng được điện thoại, điều đó không tuyệt vời sao?

Alan: Vâng, đúng vậy. (Tiếng cười)

SA: Và đó là một cuộc gọi điển hình mà chúng tôi thường nhận được. Một người thật sự xem chúng tôi như người trong gia đình.

Nên tôi nghĩ, Silver Line đang giúp những người già giống như cách mà Samaritans đã giúp tôi. Họ ở đó 24/7, họ lắng nghe một cách bí mật và thường không cho lời khuyên nào cả. Chúng tôi lắng nghe mà không đưa ra lời khuyên thường xuyên đến mức nào? Điều đó thật sự rất khó. Thường trên cuộc gọi, một cụ già sẽ nói, “Anh cho tôi vài lời khuyên được không?” Và 20 phút sau, họ nói, “Cám ơn vì lời khuyên của anh” và chúng tôi nhận ra mình chưa đưa lời khuyên nào cả.

(Tiếng cười)

Chúng tôi lắng nghe và lắng nghe, và chúng tôi không hề ngắt lời Nhưng với người đó, có lẽ chúng tôi đã cho lời khuyên. Gần đây chúng tôi có khảo sát trên The Silver Line với 3000 người lớn tuổi, hỏi về cảm nghĩ của họ với dịch vụ của chúng tôi. Và một cụ già đơn giản quay lại và nói, lần đầu tiên trong đời bà, bà có được cái mà chúng tôi gọi trong trò cricket là một thủ thành và là cái mà các bạn gọi trong trò bóng chày là người bắt bóng. Tôi đã ở đây 48 tiếng, và tôi đang nói tiếng Anh Mỹ họ sẽ không nhận ra khi tôi về nhà.

(Tiếng cười)

Nhưng lần đầu tiên trong đời, bà ấy có một người bắt bóng, điều này rất, rất quan trọng. Và giờ nó trở thành một vòng tuần hoàn, vì thật sự, những người đã gọi đến Silver Line để tìm kiếm một người bắt bóng nay trở thành người bắt bóng bằng cách đền đáp lại trở thành những tình nguyện viên và là một phần trong gia đình chúng tôi Nên tôi kết thúc bài nói chuyện của mình tại chính nơi tôi đã bắt đầu, về trải nghiệm của chính tôi. Vì khi tôi nói về cuộc đời mình tôi luôn nói rằng tôi đã may mắn Và mọi người thường hỏi tôi tại sao. Đó là vì, ở mọi giai đoạn trong đời mình tôi đều may mắn có được ai đó ở cạnh mình vào đúng thời điểm một ai đó tin tưởng tôi, vốn là điều đã giúp tôi tin tưởng vào bản thân thêm một chút, đó thật rất quan trọng. Và mọi người đều cần một người bắt bóng ở một thời điểm nào đó trong cuộc đời họ.

Đây là người bắt bóng của tôi. Cô ấy chính là Pam. Và cô ấy đã trả lời cuộc gọi của tôi khi tôi mới 14 tuổi, trong tủ điện thoại hơn 30 năm về trước. Cho nên đừng bao giờ đánh giá thấp khả năng của một kết nối đơn giản giữa người với người Vì nó thường mang sức mạnh có thể cứu cả một cuộc đời.

Cám ơn các bạn.

1
Để lại bình luận của bạn

avatar
1 Chuỗi nhận xét
0 Chủ đề trả lời
0 Người theo dõi
 
Bình luận được phản hồi nhiều nhất
Chủ đề bình luận nóng nhất
0 Tác giả bình luận
Cách giúp đỡ tốt nhất thường chỉ đơn giản là lắng nghe – Tapchiainet Tác giả bình luận gần đây
 mới nhất   cũ nhất   like nhiều nhất 
trackback

[…] Coi bài nguyên văn tại : Cách giúp đỡ tốt nhất thường chỉ đơn giản là lắng nghe […]